Bạn muốn sống hạnh phúc? Hãy biết ơn tất cả

Một ngày nọ, Matthew Henry, một học giả Kinh Thánh, bị bọn cướp trấn lột. Đêm hôm đó, Henry đã ghi xuống cuốn nhật ký của ông như sau: Hãy cho phép ta cảm tạ ơn Thượng Đế.

Thứ nhất, bởi vì cho đến bây giờ ta mới bị ăn cướp, trước đây ta chưa bao giờ bị bọn cướp đón đường cả.

Thứ hai, bởi vì mặc dầu bọn chúng cướp cái ví tiền, nhưng chúng không cướp mất mạng sống của ta.

Thứ ba, bởi vì mặc dầu chúng nó cướp sạch những gì ta có trên người lúc đó, nhưng cũng chẳng đáng giá là bao.

Thứ tư, ta là người bị cướp, chứ ta không phải là quân đi ăn cướp.

 

Bạn có thấy câu chuyện trên kỳ lạ không? Bị cướp trấn lột mà lại tỏ lòng biết ơn?

Nếu bị cướp trấn lột, nhiều người ắt sẽ than thở, phẫn nộ bọn cướp chứ không mảy may có ý niệm biết ơn nào. Nhưng trong câu chuyện của Henry, có ai giật mình phát hiện: có phải chúng ta đang có nhiều hơn ta tưởng, nhưng lại quên mất việc biết ơn những thứ đã có, còn tham lam, luôn muốn có nhiều hơn nữa.

Tại sao chúng ta phải biết ơn?

Chúng ta biết ơn vì đây là truyền thống quý báu của dân tộc? Vì nó là thước đo đánh giá đạo đức của con người? Hay đơn giản vì biết ơn là điều ta được dạy khi còn đi học? Tất cả những lý do này đều không phải, đó chỉ là tác động bên ngoài, khiến cho việc biết ơn trở nên khiên cưỡng.

Chúng ta biết ơn vì điều đó khiến chúng ta sống hạnh phúc hơn. Rốt cuộc thì hạnh phúc là gì nếu không phải là sự hài lòng, mà điều này bắt nguồn từ sự biết đâu là đủ, với gốc rễ là cái tâm trân trọng biết ơn. Biết ơn là một cách đối trọng, thực hành nuôi dưỡng thân tâm. Biết ơn sẽ giúp chúng ta nhận ra đâu là đủ, không vọng tâm tham lam. Đồng thời, nó là cái nhìn khích lệ, thay đổi cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống với nhiều khía cạnh khác nhau để biến khó khăn thành cơ hội, biến bất hạnh thành lạc quan.

Khi gặp khó khăn trở ngại hay điều không như ý, nếu chúng ta không oán hận mà biết ơn những trải nghiệm đó, xem nó như thử thách tôi rèn ý chí, thì ta có thể chuyển biến tâm trạng xấu thành tốt. Trong đạo Phật có câu “Bồ Tát nghịch duyên” là lòng biết ơn đến những người đã gây đau khổ cho ta, bởi vì chính nghịch cảnh người ấy tạo ra mà ta chuyển biến thân tâm, mưu cầu sự giải thoát, hướng tâm đạo để giải trừ phiền não, đó chính là “Phiền não sinh Bồ Đề”.

Lòng biết ơn không chỉ đem lại hạnh phúc cho bản thân người biết ơn, mà còn mang lại hạnh phúc cho tất cả mọi người. Khi phát tâm biết ơn, chúng ta đang khai mở thiện tâm và lòng từ bi. Sự cảm kích khi nhận được lòng biết ơn sẽ tạo nên một chuỗi những việc thiện với tình cảm tốt lành.

 

Chúng ta biết ơn điều gì?

Chúng ta biết ơn đấng Tạo hóa đã cho ta sinh ra làm người, với hình hài đầy đủ để đến với cuộc đời; biết ơn cuộc đời đã cho ta những trải nghiệm khổ đau và hạnh phúc để ta trưởng thành; biết ơn công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ; biết ơn những người đi qua cuộc đời ta đã dạy cho ta những bài học để cùng chung sống; biết ơn những khổ đau đã đến để cho ta biết giá trị của hạnh phúc. Tiếc rằng, ngày nay, kẻ muốn được ơn thì nhiều, người biết ơn lại quá ít, con người ham muốn nhiều hơn là sẻ chia, thích nhận về hơn là cho đi.

Sinh ra trên cõi đời, ai cũng mang trong mình những ân tình. Từ bầu không khí ta hít thở, con đường ta đi, cơ thể lành lặn đang tràn trề sinh lực của ta, hay đơn giản chỉ là khả năng nhận thức được sự tồn tại của bản thân, khả năng cảm nhận được cảm xúc của bản thân, tất cả đều là những ân tình ta nhận được từ tạo hóa, từ vạn vật. Vì những ân tình đó, hãy phát tâm biết ơn vô điều kiện, đừng mong đợi đền đáp, hãy biết ơn bất cứ điều gì có cơ duyên đến với cuộc sống của chúng ta.

“Lòng biết ơn không chỉ là đức hạnh cao quý nhất, nó còn là ngọn nguồn của mọi đức hạnh khác.”

                                                                                                                        Marcus Tullius Cicero

SEE

Công ty Cổ phần Công nghệ và Giáo dục Wikiedu
Địa chỉ: Tầng 4, tòa nhà số 137, Hoàng Quốc Việt, Cầu Giấy, Hà Nội
Email: see@hocxemtuong.com
Di động: 0985 658 242