Nguyên Lý Âm Dương Trong Nhân Tướng Học

Như hầu hết chúng ta đã biết, nguyên lý âm dương là cơ sở căn bản của các bộ môn khoa học Đông Phương. Dương tượng trưng cho bên ngoài, cứng rắn, táo bạo, sáng sủa… còn Âm tượng trưng cho bên trong, mềm dẻo, nhu hòa, tối tăm… Tuy nhiên, Âm dương cũng chỉ là những khái niệm Triết học, không hoàn toàn tương phản mà chỉ là hai mặt của một sự việc hay nói khác đi, cổ nhân quan niệm là dẫu âm hay dương cũng không nên đi riêng lẻ mà phải bao gồm lẫn nhau. Cho nên trên quy tắc quan sát con người, chúng ta không thể dựa vào thuần âm hay thuần dương để hình danh sau đó chỉ lấy một ý nghĩa tương đối. Lý thuyết về nguyên lý âm dương cũng là một ý niệm vì thế chúng ta chỉ có thể cảm nhận chứ không thể biện bác.

Trong bài viết này, chúng tôi không đi sâu vào lý thuyết Dịch học, mà chỉ dùng những quan điểm đó để diễn đạt vấn đề. Khi đề cập đến những quan điểm có tính chất đối xung như cương nhu, hình thần, âm dương… là nói về sự so sánh giữa một đơn vị này với một đơn vị khác mà thôi. Từ quan điểm âm dương, cổ nhân đã dựa vào đó để đưa ra các giải thích cho những hiện tượng mà chúng ta có thể quan sát. Căn bản đầu tiên là đàn ông thuộc dương, đàn bà thuộc âm. Khi xếp loại như thế, tưởng thư đã đặt nam nữ vào trong những khung giá trị khác biệt và dĩ nhiên khi nào con người thể hiện đúng những đặc tính của họ là tốt, ngược lại là xấu.

(Ảnh minh họa)

Thái cương tắc cô, thái mị tắc dâm

Tám chữ nêu trên là nguyên tắc thứ nhất trong nguyên lý âm dương của tướng học. Đàn ông tượng trưng cho dương cương, đàn bà tượng trưng cho âm nhu. Thế nhưng dương một mình không đủ, âm một mình cũng không đủ. Vì thế trong dương phải có âm mà trong âm cũng hàm chứa dương. Theo định nghĩa của câu trên, đàn ông cần có ngoại dương nghĩa là hình dáng, thái độ, cử chỉ, cách xử sự sao cho ra vẻ đàn ông. Đó là ngoại biểu. Tuy nhiên nếu dáng dấp bên ngoài quá cứng rắn, quá thẳng thắn, quá quyết liệt, con người bị liệt vào thành phần thậm dương. Theo nghĩa sơ đẳng nhất, dương cương có khuynh hướng đẩy ra, âm nhu có xu hướng hút vào. Nếu một con người bất kể nam hay nữ có bề ngoài thậm dương như hùng tráng quá, bạo tợ quá, hùng hổ quá… đều có tính chất đẩy ra, làm cho người khác không muốn đến gần.

Trong xã hội cũng vậy, hệ thống quốc gia phải tuân thủ theo nguyên lý âm dương, tức là có cả thưởng và phạt. Phạt ác là dương cương, thưởng thiện là âm nhu. Nếu mọi việc đều chỉ tách biệt rạch ròi, không cần biết đến lý do tình cảm, mọi việc thuần túy dựa vào chữ lý thì chúng ta sẽ thiếu đi phần âm của con người. Trên đất Mỹ, nhiều vụ án chúng ta thấy quá nghiêng về lý mà thiếu phần tình, khiến cho sự quân bình trong xã hội không còn nữa. Chữ tình, chữ hiếu đã được đặt trên bàn cân bằng tiền bạc. Đó là một xã hội trọng dương, làm quá điều nghĩa chứ không làm đủ điều nhân.

Khi chúng ta gặp một người, nếu chúng ta cảm thấy không muốn tiếp xúc và cảm thấy bị đẩy ra, người đó có tính dương quá mạnh. Và cổ nhân gọi đó là "cô". Trái lại, nếu chúng ta thấy gần gũi dễ thân mật, cảm thấy thoải mái muốn tâm sự, người đó có thêm mức độ âm vì âm nhu có đặc tính hút vào. Tuy nhiên, âm nhu cũng không phải là hoàn toàn hay, vì nếu quá độ sẽ thành "dâm" (theo nguyên nghĩa chữ Hán, “dâm” có nghĩa là quá độ, tràn đầy, sau bị hiểu trại ra nghĩa dâm dục là buông thả về tính dục). Đó là nghĩa của bốn chữ "thái mị tắc dâm".

Theo nghĩa nguyên thủy, “cô” và “dâm” chỉ là hậu quả của 2 tính chất, tự nó không có gì xấu. Ứng dụng vào xã hội, "cô" bị xuyên tạc thành cô độc và các hiện tượng của nó như thất phụ, táng phu, hình phu khắc tử… và "dâm" trở thành dâm đãng (đàn bà đa tình gọi là dâm, đàn ông phóng túng gọi là đãng) để được suy luận thành đa phu, tái giá… Riêng về phần nghiên cứu, chúng ta nên hiểu nghĩa "cô" theo chiều rộng. Bất cứ một cá nhân nào có điểm gì nổi bật hơn người, đều phạm vào cô tướng. Một cá nhân thông minh quá, sắc bén quá, lanh lợi quá, học rộng quá, tài cao quá… đều ít bạn. Nếu chúng ta nghiệm lại, nhiều người quen của chúng ta rất thông minh, hóm hỉnh… nhưng chính cái sắc bén của họ làm chúng ta dè chừng không muốn làm thân. Trái lại những người quá tình cảm yếu đuối, hay bi lụy… nghĩa là thái âm đều quen nhiều, lắm bạn. Tuy nhiên, dù nam hay nữ tình cảm quá ướt át cũng không phải là hay vì dễ bị khai thác, lợi dụng. Vào trường hợp của nữ nhân, sự dễ dãi còn đưa tới hậu quả không hay về tình duyên. Cũng theo một nghĩa tổng quát, người dương cương thường lạnh lùng, kiêu ngạo… trái lại người âm nhu thường hay làm dáng, làm đỏm trong cử chỉ dung mạo cũng như lời ăn tiếng nói. Quan sát người từ cảm nhận ban đầu ấy (first impression) chúng ta có thể xếp loại theo âm dương, cương nhu và suy luận được một số đặc tính căn bản, đưa ra được một số hệ luận thông thường của cuộc đời theo nguyên lý âm dương ấy.

Tuy nhiên, như ở trên chúng tôi đã đề cập, âm và dương là hai mặt của một sự vật.  Trong dương có âm, trong âm có dương. Đối với con người, cổ nhân quan niệm là nam nhân dương ngoại âm nội, nữ nhân âm ngoại dương nội. Người đàn ông bề ngoài phải có dáng dấp nam nhi (không ẻo lả, không yểu điệu, không làm dáng, ăn nói quá khéo, quá lịch sự …) nhưng bên trong tâm hồn phải có tính âm nhu. Âm nhu ở đây là sự bao dung, sự từ ái, sự cởi mở… Theo cổ nhân đó là sự quân bằng. Nếu trong tâm hồn, một người quá cứng rắn, cái gì cũng thẳng như mực tàu, hắc bạch phân minh, xử sự với ai cũng mực thước không sai chạy, chúng ta có thể kính trọng nhưng ít thân. Tô Đông Pha gọi là “làm quá điều nghĩa” là người ác. Đó là người ngoại dương nội dương. Trái lại người đàn ông quá chú trọng bên ngoài, quần áo lúc nào cũng thẳng nếp, tóc gai gọn ghẽ, ăn nói ngọt ngào… có dáng âm ngoại không thể không khiến chúng ta hình dung đến một chàng Don Juan, một Mã Giám Sinh, những người mà ta gọi là phấn diện Sở Khanh. Người phụ nữ thì ngược lại, dung mạo cử chỉ cần mềm dẻo, đoan trang, nghiêm chỉnh (ngoại âm) nhưng trong lòng phải có sự cứng rắn, phân minh (nội dương) để có thể có đủ sức mạnh tinh thần trong những khi gặp cảnh khó khăn. Tại Việt Nam, trong những thời kỳ khó khăn, chúng ta có thể ấn chứng nhiều trường hợp của nguyên lý âm dương hơn bao giờ hết. Những người đàn bà có thể chịu được cảnh khó khăn, thủ tiết chờ chồng, nuôi con đều phải có nội dương làm căn bản. Trái lại những người nhiều mị thái, thích bề ngoài không mấy khi còn giữ được đức hạnh khi bị lâm vào cảnh ngộ cùng túng. Trên cơ sở tri nhân, chúng ta có thể từ ngoại biểu mà suy ra được những phương thức một cá nhân đối phó với hoàn cảnh. Còn trường hợp bất thường, ngoại lệ do khách quan đưa đẩy, chúng tôi không đặt ra ở đây.

Ngoài vấn đề dùng tính tình để lượng định, thì tướng mạo cũng dùng hình mạo để đánh giá theo nguyên lý âm dương này. Theo tướng thư, xương cốt là dương, thịt da là âm. Thịt da bao giờ cũng phải che phủ cho xương cốt, vì thế lộ cốt (xương nổi lên rõ ràng) là một hiện tượng thái dương. Xương cần nổi lên biểu lộ tính hiển hiện, nhưng phải có thế, có liên lạc với nhau. Xương đầu, phần trên thuộc càn nên phải tròn (dương) và có góc cạnh (âm), phần dưới (địa các) thuộc khôn phải vuông (nở nang) nhưng đừng bạnh (thái dương). Từ hệ luận của âm dương, chúng ta có thể hiểu được giá trị của các xương đầu như xương đỉnh đầu (đính cốt), xương sau đầu (trẩm cốt), xương trán (ngạch cốt) là 9 bộ xương (cửu cốt) ứng với các trung khu của não bộ. Nếu nghiên cứu kỹ hơn, so sánh những giá trị tương ứng của xương đầu (thực ra là giá trị phần não bộ chứa trong đó) với khoa học Tây Âu hiện nay về các thùy của bộ óc, những tương quan thực nghiệm mà khoa học đã chứng minh sẽ có thể loại ra được khá nhiều những võ đoán vô căn cứ. Từ đó chúng ta có thể đánh giá được khả năng của một con người. Phần trán là cơ năng để tập trung tư tưởng, tính toán, kế hoạch và giải quyết vấn đề, phần trẩm (sau đầu) dùng để nhận thức sự vật chỉ huy mắt và tai, phần hai bên (tá quan) dùng để phối hợp những kinh nghiệm cũ với điều mới, phần đỉnh đầu (đỉnh) để sử dụng ngôn ngữ và hiểu biết âm thanh. Sự nở nang, có góc cạnh chứng tỏ các khu vực ấy có năng động tính cao. Chính vì vậy cổ nhân đã coi phép xem xương đầu theo nguyên lý âm dương là một phương pháp không thể thiếu trong việc tìm hiểu con người.

Trích: Những nguyên lý của tướng học – Nguyễn Duy Chính

Biên tập bởi SEE

Công ty Cổ phần Công nghệ và Giáo dục Wikiedu
Địa chỉ: Tầng 4, tòa nhà số 137, Hoàng Quốc Việt, Cầu Giấy, Hà Nội
Email: see@hocxemtuong.com
Di động: 0985 658 242