Nguyên Lý Biểu Tượng Trong Nhân Tướng Học

Bên cạnh cụ thể hóa âm dương, ngũ hành, cổ nhân cũng coi con người như một vũ trụ thu nhỏ. Vũ trụ của Trung Hoa ngày xưa dưới đất là hình thể địa lý của nước Tàu, một trung tâm của thế giới (Trung Quốc). Và vì thế mặt con người là một bản đồ với 5 ngọn núi lớn Hành Sơn, Hằng Sơn, Tung Sơn, Hoa Sơn, Thái Sơn. Cũng có 4 con sông lớn Giang, Hà, Hoài, Tế. Nguyên lý để xem đất là núi non cần có đất bao phủ (không lộ xương), có đèo để thông với nhau (cho nên sơn căn nằm giữa trán và mũi theo nguyên nghĩa là gốc núi, cần đầy đặn) hoặc có suối (giữa mũi và miệng có nhân trung, chữ gọi là câu tuất nghĩa là cái lạch nước – để nước từ núi chảy vào biển – tức miệng hay thủy tinh). Bỏ ra ngoài những suy luận quá đà, nguyên tắc căn bản là các ngọn núi này cần phải thông với nhau, như những đà nối liền cấu trúc của căn nhà. Thiếu những liên hệ ấy là phá tướng.

Vì thế quyền phải phất thiên sương chứ không nên nổi ngang vào tai (quyền hoành), trợ sức cho mũi chứ không nên để thành thế quần long vô chủ (mũi tẹt) hay cô phong độc tủng (mũi quá cao). Tuy nhiên chúng tôi cũng mở một dấu ngoặc ở đây, không phải chỉ mũi cao mới gọi là cô phong như nhiều người thường giải thích mà bất cứ một trong 5 ngọn núi – trán, lưỡng quyền, mũi, cằm – nào cao trội hơn hẳn những ngọn kia đều lâm vào tướng cô phong. Mỗi hình thái cô phong có một đặc tính riêng, trán đẹp quá mức tức quá thông minh, quyền cao quá tức quá ham quyền, mũi cao quá tức quá nặng nề về vật chất, cằm bạnh quá tức quá trọng lợi… đều khiến cho con người cô độc. Lẽ dĩ nhiên đây chỉ là phép suy luận của tướng học, có đúng hay không lại là chuyện khác.

 

(Ảnh minh họa: Tướng quyền hoành - 2 nữ nhân giết người, cướp của, đốt cả gia đình)

Trên căn bản địa lý, cao thì thành sơn mà thấp thì thành thủy. Một con sông hay một cái hồ cần phải đê đập để giữ nước. Ở tai là vành tai (thành quách), mắt là mi mắt, mũi, miệng đều phải phân minh. Nếu không đủ cao nước sẽ tràn ra ngoài (dật). Vì thế nên luân phi quách phản ở tai là xấu, mũi hếch, mắt lộ, miệng hạ thùy (mép trễ xuống) đều là cách hao tán. Nếu quý vị nào để ý thêm các tên gọi sẽ thấy nhiều bộ vị được đặt tên như sơn lâm (núi rừng), tủng mộ (gò đống), pha trì (ao đầm)… đều là những biểu tượng của mặt đất.

(Ảnh minh họa: tướng mũi quá cao - cô phong độc tủng)

Trên cơ sở thiên văn, khuôn mặt là một tiểu triều đình. Nếu ở trên trời có các chòm sao, có nhật nguyêt và ngũ tinh (thất chính) thì trên mặt chúng ta cũng có các bộ vị tương ứng. Vì thế có ấn đường (nơi vua làm việc), thiên đình (sân rồng), có gián đài (cánh mũi tượng trưng cho quan ngự sử tức quan văn) và đình úy (cánh mũi tượng trưng cho tổng quản ngự lâm quân tức quan võ). Nhiều sách vở còn thêm vào 12 cung trên khuôn mặt tương ứng với 12 cung trên lá số tử vi để coi chi tiết. Như vậy khuôn mặt còn là một xã hội thu nhỏ nữa. Nhưng những phương pháp ấy đã ra ngoài các nguyên lý, mà chỉ là những thuật của các thuật sĩ dùng để đoán số mạng mà thôi.

Cũng từ nguyên lý thiên địa vạn vật đồng nhất thể mà các thuật sĩ sau này thêm vào không biết bao nhiêu là cách cục, các loại mắt, các loại tai, các loại miệng, các loại mũi và các loại cầm hình thú tướng khác. Khi càng xa rời các nguyên lý để đi vào phức tạp, chi li thì giá trị của những hệ luận đó càng giảm bớt.

 Trích Những nguyên lý của tướng học – Nguyễn Duy Chính

 

Công ty Cổ phần Công nghệ và Giáo dục Wikiedu
Địa chỉ: Tầng 4, tòa nhà số 137, Hoàng Quốc Việt, Cầu Giấy, Hà Nội
Email: see@hocxemtuong.com
Di động: 0985 658 242